Dự án cộng đồng: “TIẾNG ANH CHO EM”



TIENG ANH CHO EM-EIV
“A Journey for Future Children”
“Tiếng Anh Cho Em” là một dự án cộng đồng mà EIV đã ấp ủ từ lâu và được các giáo viên nước ngoài lên kế hoạch thực hiện. Dự án nhằm mục đích hỗ trợ giáo dục cho các em nhỏ có hoàn cảnh khó khăn, không có điều kiện học tập đầy đủ, giúp các em dễ dàng hòa nhập với cuộc sống.
Thầy Jeremy, đại sứ chương trình chia sẻ: “Tôi đã từng cùng các học viên đến các nhà mở, mái ấm, nơi nuôi nấng những em bé bất hạnh, các em thiếu tình thương, thiếu cả những hành trang cần thiết để hòa nhập. Tôi mong muốn đóng góp điều gì đó cho các em trên một cơ sở lâu dài và vững bền, vì thế mà dự án “Tiếng Anh Cho Em” ra đời.”
Trong chương trình “Tiếng Anh Cho Em”, các giáo viên nước ngoài sẽ trực tiếp đến thăm và dạy Tiếng Anh cho các bạn nhỏ mồ côi, không nơi nương tựa tại các mái ấm, nhà mở,… trên địa bàn thành phố Hồ Chí Minh theo định kì hàng tuần, mỗi tuần một buổi. Dự án có sự chung tay góp sức của các học viên EIV.
Chương trình đầu tiên trong dự án sẽ diễn ra vào ngày 20/05/2012 tại chùa Diệu Giác, nơi nuôi dưỡng hơn 130 trẻ em mồ côi không nơi nương tựa. Cụ thể về chương trình:
Thời gian: 7h30 – 11h30 ngày 20/05/2012
Địa điểm: Chùa Diệu Giác, đường Trần Não, quận 2.
Mục đích:
- Hỗ trợ các em một phần sách vở, dụng cụ học tập, đem đến niềm vui nho nhỏ cũng như kết hợp dạy tiếng anh cho các em, trang bị thêm kiến thức để các em hòa nhập với cuộc sống.
- Giao lưu giữa các học viên với nhau và với giáo viên nước ngoài ngoài giờ học, gắn kết và giúp thầy trò hiểu nhau hơn.
Nội dung  chương trình:
+ Tặng sách vở, dụng cụ học tập, bánh kẹo cho các em…
+ Dành 1 tiếng đồng hồ để dạy tiếng anh cho các em. Bài học sẽ được các giáo viên nước ngoài chuẩn bị, bài học ngắn giúp các em luyện tập những câu đơn giản, tập những câu cần thiết để nói chuyện với người nước ngoài.
+ Chơi trò chơi với các em.
Chi phí ước tính cho toàn bộ chương trình: 12.000.000 đồng
Hình thức quyên góp:
- Quyên góp bằng tiền mặt, sách vở, quần áo cũ… trực tiếp cho nhân viên trực lớp hằng ngày của EIV.
- Các bạn quyên góp bằng hiện vật có thể tập kết tại 169 D5, Phường 25, Quận Bình Thạnh hoặc 430/17 Cách Mạng Tháng Tám, Quận 3, Tp.HCM
- Các bạn quyên góp bằng tiền mặt có thể chuyển khoản theo tài khoản:

Chủ tài khoản: Nguyễn Thị Bích Thương
Số tài khoản: 0381003150547
Ngân hàng: Vietcombank – Chi nhánh Thủ Đức


(*) Ghi rõ nội dung chuyển khoản là : Tiền từ thiện, Họ tên, đơn vị công tác của bạn để EIV ghi nhận.
Nếu có bất cứ câu hỏi nào về chương trình, các bạn liên lạc theo số 01656.154.155 (gặp Hoài Vũ)
Thời gian quyên góp: từ 18/4/2012 đến 19/5/2012
Các học viên có thể rủ thêm bạn bè người thân cùng tham gia chương trình để giúp các em bé mồ côi và cùng trải nghiệm một hoạt động ý nghĩa cùng EIV. Các bạn đăng kí tham gia chương trình cho:
- Nhân viên trực lớp hàng ngày
- Email: vulh@eiv.edu.vn
- Điện thoại: 01656.154.155

Bởi vì mọi em thơ đều cần một hành trang vào đời


Vùng đất để lại trong tôi nhiều kỉ niệm


Câu chuyện về cuộc gặp gỡ thú vị của thầy George và học trò qua khóa học " Học tiếng anh với giảng viên nước ngoài qua điện thoại".

Tôi hợp tác với EIV trong chương trình dạy tiếng anh qua điện thoại cho các học viên người Việt. Đối với tôi, đây là công việc vô cùng thú vị vì tôi có thể tiếp xúc với nhiều người không chỉ ở nơi tôi sinh sống. Nhờ vậy, tôi có thể kết bạn với rất nhiều người ở nhiều đất nước và nhiều vùng miền khác nhau.
Tôi làm quen với Tâm – cô học trò miền Trung nhỏ nhắn cũng qua một chương trình học tiếng anh qua điện thoại. Bắt đầu cũng như bao học viên khác. Tuy nhiên, Tâm học rất nhanh và cũng rất hay hỏi, đôi khi, câu chuyện của tôi và Tâm không chỉ dừng lại ở những bài học đơn thuần, mà chúng tôi còn trò chuyện về cuộc sống, về những gì xảy ra xung quanh… Tôi nghe Tâm kể rất nhiều về vùng đất quê hương mình – Bình Thuận với nắng và gió, với những triền cát trải dài,… về truyền thuyết những vết chân tròn trên cát…. Không hiểu sao, những câu chuyện đơn giản của Tâm lại cuốn hút tôi đến thế. Nó khiến tôi tò mò về một vùng đất, một con người.
Điều đó đã thôi thúc tôi thực hiện một chuyến du lịch dài ngày qua các tỉnh miền Trung Việt Nam. Và thật may mắn, tôi có một cô hướng dẫn viên nhiệt tình tại Bình Thuận.
Tâm không khác so với trí tưởng tượng của tôi, nhỏ bé với làn da ngăm đen và nói rất nhiều. Chúng tôi cùng nhau khám phá những địa danh nổi tiếng tại đây: những hang động bí ẩn ở bãi biển Cổ Thạch, trượt cát ở tiểu sa mạc, thăm thú Gành Son hay Cù Lao Câu… Chúng tôi có dịp nói chuyện nhiều hơn và hiểu nhau hơn. Tôi còn được mời về nhà Tâm chơi, được mẹ Tâm nấu những món ăn tuy đơn giản nhưng rất ngon. Con người nơi đây thật thà và chất phác đến lạ.
Chuyến đi này giúp tôi và Tâm trở nên thân thiết hơn, sau này Tâm đã trở thành một người bạn rất quan trọng trong cuộc sống của tôi. Việt Nam để lại cho tôi những kỉ niệm thật đặc biệt.

Kí sự của một thầy giáo mê Tiếng Việt

(Kì 1) - Hát karaoke ở Việt Nam

Johan, một chàng trai người Anh Gốc Pháp, đến Việt Nam từ đầu năm 2010, anh đã bị nhạc dân ca Vietnam mê hoặc.

Là một giảng viên dạy Piano và tiếng anh, thích đi du lịch đến các vùng quê Viêt Nam. Và một cách rất tự nhiên, Johan đã làm quen với nhạc dân ca Việt Nam dù ấn tượng ban đầu là “không thích.”
Bài hát đầu tiên chàng trai này nghe là "Lý con sáo" Dân ca Nam Bộ. Bắt đầu “cảm”, Johan nghe nhạc của Kim Tử Long với “Hoài cổ cố hương”, rồi “Vọng kim lang” do Út Tra- Kim tử Long thể hiện. Dắt vốn liếng, Johan học hát… tiếng Việt với sự giúp đỡ của một người bạn Việt Nam tên là Phương.
Phương dạy Johan những điều cơ bản trong phát âm tiếng Việt từ các dấu sắc, huyền, hỏi, ngã, nặng, cách đánh vần tiềng Việt, dần dần Johan có thể đánh vần hết cả bài hát, nghe nhạc, thuộc giai điệu và… hát theo. Lúc đầu, anh thường cảm thấy ngại tìm hiểu xem nghĩa bài hát là gì . Những buổi đi Karaoke vói học trò của mình, Johan luôn nổi trội với giọng ca thánh thót của mình và luôn được điểm số cao.

Điều khiến Johan trở nên đặc biệt đối với học trò của mình là giọng hát và khả năng phát âm tiếng Việt đáng ngạc nhiên khi hát những ca khúc Việt Nam. Johan nói, “thời gian qua, Phương dạy tôi những phát âm cơ bạn của Tiếng việt và tôi là “ Teacher” dạy Phương học tiếng anh.
Johan nói thêm “Tôi thích tự mày mò, nói chuyện với bạn bè Việt Nam, tôi may mắn vì sống với rất nhiều người bạn Việt nhiệt tình, tôi bắt chước y hệt những gì các bạn nói- và tôi nghĩ học tiếng anh cũng như vậy, cứ bắt chước y như những gì giảng viên nước ngoài nói, phát âm.. bạn sẽ học tiếng anh thành công. Nói thật là, ngồi luyện đọc 6 thanh tiếng Việt, thật uể oải vì khi phải phùng môi trợn má, khi phải hạ cái thanh quản xuống thấp thiệt thấp. Gấp sách vở lại, có lúc tôi cười như mếu: “Tiếng Việt của các bạn khó quá!” Nhưng Phương cô bạn nhỏ xíu của tôi bên cạnh ngước nhìn động viên: “Ráng lên nha!”...

Đi “ phượt” tự túc ở Việt nam thật tuyệt.


Chia sẻ của Cô Alex và những người bạn.

Tôi thuộc típ người hướng ngoại, đó là một trong những lý do tôi thích đi ra ngoài để trải nghiệm những điều mới lạ, khám phá văn hóa, con người. Nhớ lại chuyến du lịch bụi gần đây nhất tới vùng rừng núi phía Bắc VN, tôi và một số người bạn thân quyết định sử dụng xe gắn máy để được thoải mái ngắm nhìn mây trời, dừng lại và trò chuyện với bất kỳ ai mà chúng tôi muốn.
Đi du lịch cùng giảng viên nước ngoài
Tôi chọn phía Bắc Việt Nam làm điểm đến tiếp theo là vì tôi muốn thay đổi không khí và muốn thực hiện một kì nghỉ ngắn để chuẩn bị cho những kế hoạch tiếp theo. Mỗi vùng miền mà tôi tới, tôi đều cảm nhận được rất rõ sự hạnh phúc trong từng cử chỉ, vẻ mặt của những con người chân chất này. Mọi thứ tuy bình dị nhưng rất khó quên trong tôi.
   

Chia sẻ của Thầy William về cái Tết Việt Nam

My first TET Holiday in Vietnam was really fun. Me and a friend went to Mui Ne, Na Trang, and DaNang.  I stayed on my friends  family farm near DaNang and we celebrated traditional TET eating rice cakes, drinking rice wine, playing cards, and eating watermelon seeds. We  gave lucky money to the children and sang songs.
Everyone was excited to see a foreigner and they all asked me to buy them a laptop. Needless to say I didn't buy them all laptops but they were still happy i came to their little farming village.


There was no tapwater or indoor plumbing so  I had to take a bath outside using well water every morning. I would lower the plastic bucket into the ground on a rope about 3 meters deep. Then I would dump the cold water over my head shivering in the cool morning air.